Trót thương một người nhiều hơn cả bản thân thì đừng để đó

Thảo luận trong 'Chợ Linh Tinh' bắt đầu bởi hienhien, 24/12/17.

  1. hienhien

    hienhien Member

    Dương điếng người nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má Khanh. Hóa ra người thông minh như anh cũng có lúc không nhận ra bản thân đã trót thương một người.

    Không nhận ra mình đã trót thương một người
    [​IMG]
    Bao năm bên nhau nhưng tôi không nhận ta tình cảm mình dành cho em​

    Dương quen cô bé Khanh từ khi còn là cậu nhóc 10 tuổi, khi đó Khanh nhờ những mánh vỏ học trộm của mình mà trở thành “đại ca” của trường cấp 1.

    Họ cứ thế lớn lên bên nhau cho đến khi Dương đậu trường chuyên của tỉnh và phải chuyển lên thị trấn học. Ngày chia tay, Khanh nước mắt, nước mũi tùm lum kéo Dương vào góc nhà và hôn thật khẽ vào má anh. Nụ hôn của một cô nhóc 12 dành cho một cậu trai mới 16 khiến trái tim Dương đập rộn ràng, nhưng anh nghĩ đó là sự quý mến từ một người em gái chứ không phải là tình yêu và hôn nhân.

    Đến ngày Khanh đậu trường chuyên lại là lúc Dương đi học trên Hà Nội, lần chia tay này nhìn nước mắt Khanh, Dương đã có chút nghẹn đắng trong lòng. Rồi khoảng cách khiến họ ngày một xa nhau.

    Số phận như đã an bài, dù Khanh có cố gắng bao nhiêu cũng không bước chung đường cùng anh. Cô thi vào đại học Bách Khoa, ngôi trường mà Dương từng học cũng lại là lúc phải chia tay để anh lên đường đi du học, cuộc sống của 2 đứa cứ vòng vo đầy những cuộc đuổi bắt.

    Dương đã quen dần cuộc sống có Khanh, quen cả những lời trêu trọc của bạn bè về mối quan hệ của hai người. Dương nhớ có lần Khanh đạp xe hơn chục cây số chỉ để mang đến cho Dương món bánh cốm mà anh thích rồi vô tư đáp lại lời đùa của mọi người:

    “Ủa, chồng em thèm bánh thì em mang lên thôi, có gì sai đâu.”

    Những ngày cuối cùng ở Việt Nam, Dương chở Khanh qua những con đường hun hút gió ở Hà Nội, cảm giác hạnh phúc xâm chiếm trái tim nhưng Dương vẫn không nhận ra mình đã trót thương một người.

    Đã trót thương một người thì đừng để đó
    [​IMG]
    Đã trót thương một người thì đừng để đó​

    Ngày ra sân bay, nhìn những giọt nước mắt rơi trên má Khanh, Dương điếng người nhận ra anh đã yêu cô tự thuở nào. Giây phút đó anh chỉ muốn chạy lại ôm Khanh để lau đi những giọt nước mắt đó, nhưng lại kìm chế và ra đi.

    Sang Nga được hơn 1 năm thì Khanh bắt đầu kể cho Dương về việc trót thương một người, một chàng trai lớn hơn cô hai tuổi, cậu ấy có nụ cười tỏa nắng, thích nghe nhạc rock, thích chăm xương rồng, thích thổi Harmonica và thích Khanh. Cô gái Dương quen đã thay đổi nhiều, đi phẫu thuật ngực bằng phương pháp nâng ngực bằng phương pháp nội soi, đi làm đẹp và thay đổi cả phong cách thời trang. Cô gái nhỏ đó không còn thuộc về Dương nữa.

    Nhưng mới về Việt Nam, Dương lại nghe Khanh kể về mối tình đã qua, cô không buồn, không khóc chỉ mời anh đi ăn kem giữa mùa thu Hà Nội và hương hoa sữa nồng nàn, Khanh cười rất nhẹ:

    “Người ta không chịu nổi tính tùy hứng của em, người ta bảo trái tim em chưa thực sự yêu người ấy.”

    Vừa về đến nhà, Dương nhận được tin nhắn của Khanh:

    “Sao anh chưa có người yêu?”

    Dương dành khá nhiều thời gian để suy ngẫm câu trả lời:

    “Bởi vì em chưa có bạn trai”.

    Khanh trả lời gần ngay lập tức:

    “Ủa, em không có bạn trai thì liên quan gì việc anh chưa có bạn gái?”

    Dương im lặng trong giây lát:

    “Vì anh vẫn muốn phát triển sự nghiệp, chưa muốn yêu đương.”

    Dương không muốn cho Khanh biết anh đang chờ đợi cô, muốn thấy cô hạnh phúc anh mới yên lòng.

    Khanh bỗng dưng phát cáu qua tin nhắn:

    “Anh là đồ nhát gan”.

    Ngày trở về sau chuyến công tác dài, Khanh đón Dương bằng một bữa tiệc mừng sinh nhật nhỏ. Cô khéo léo ghi tên anh trong chiếc bánh rồi bầy tiệc rượu chỉ hai người. Trong cơn say, nước mắt Khanh lăn dài trên má, cô bỗng níu áo Dương, tát mạnh vào má anh rồi lại khóc nấc:

    “Rốt cuộc anh xem em là gì, em làm nhiều chuyện như vậy, từ chối làm giảng viên trường Trung cấp Y trong Đà Nẵng, thậm chí lấy cả bạn trai để khiêu khích mà anh cũng không hề phản ứng, rốt cuộc thì anh có yêu em hay không?

    Sao anh cứ phải đối xử tốt với em làm gì”

    Dương bỗng thấy ngây thơ một cách tội nghiệp, trót thương một người nhiều hơn cả bản thân mình nhưng lại không nói ra để cả hai chịu đau khổ trong suốt nhiều năm.

    Lau nhẹ những giọt nước lăn dài trên má Khanh, Dương hạnh phúc muốn thông báo cho cả thế giới tình yêu của mình, về câu chuyện hôn nhân và gia đình bắt đầu từ ngày còn là cậu bé 10 tuổi đến khi đã là người đàn ông 30.
     
    #1

Chia sẻ trang này