bài học cuộc sống về kiên trì

Thảo luận trong 'Chợ Linh Tinh' bắt đầu bởi vuongask, 7/4/17.

  1. vuongask

    vuongask Member

    Câu chuyện này sẽ cho chúng ta bài học về lòng kiên trì. Chúng ta thường đặt ra các mục tiêu trong cuộc sống để thực hiện, nhưng không phải ai cũng có đủ kiên nhẫn để hoàn thành nó. Chúng ta nản lòng quá sớm, lun chùn bước trước những khó khăn. Nhưng nếu bạn biết tin tưởng và kiên trì từng bước một thực hiện, chúng ta có thể thay đổi cuộc sống của chính mình.kien thuc kinh doanh co banVà hơn nữa, khi nhận ra điều đó bạn hãy bắt tay ngay vào công việc của mình.

    Vài lần, con gái tôi gọi điện cho tôi và nói, “Mẹ, mẹ phải đến xem những bông thuỷ tiên vàng trước khi chúng tàn.” Tôi rất muốn đi, nhưng đó là cả một quãng đường 2 giờ đồng hồ lái xe từ Laguna đến Hồ Arrowhead.

    “Mẹ sẽ đến vào thứ ba tới.” Tôi hứa, một cách bất đắc dĩ, vào cuộc gọi lần thứ ba của con gái.

    Thứ ba kế đó là một ngày mưa ảm đạm và lạnh lẽo. Nhưng vì đã hứa với nó nên tôi phải đi. bài học cuộc sống về kiên trìCuối cùng tôi cũng đến được nhà Carolyn, ôm hôn và chào những đứa cháu của mình, tôi nói, “Hãy quên những bông thuỷ tiên đi, Carolyn! Đường đầy mây và sương không thể nhìn thấy gì, và không có gì trên thế giới này trừ con và những đứa trẻ có thể khiến mẹ chịu đựng nó để lái xe thêm một inch nào nữa!”

    Con gái tôi mỉm cười và nói, “Chúng ta vẫn lái xe trong tình trạng này được mà mẹ.”

    “Con sẽ không thể khiến mẹ bước ra đường cho đến khi trời quang đãng trở lại, và đó là khi mẹ về nhà!” Tôi kiên quyết.

    “Con đã hy vọng mẹ sẽ đưa con ra chỗ sửa để lấy xe của con. “

    “Chúng ta sẽ phái đi bao xa?”

    “Chỉ qua mấy toà nhà là đến,” Carolyn nói, “Con sẽ lái xe.”

    Sau vài phút, tôi hỏi, “Chúng ta đang đi đâu đây? Đây không phải là đường đến gara!”

    “Chúng ta đang đi đến gara, chỉ có điều bằng con đường dài hơn thôi.” Carolyn mỉm cười, “bằng con đường hoa thuỷ tiên vàng. “

    “Carolyn,” Tôi nói nghiêm khắc, “quay xe lại đi.”

    “Thôi nào mẹ, mọi việc sẽ ổn thôi, con hứa. Mẹ sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nếu mẹ để lỡ mất cảnh tượng này đâu.”

    Xem thêm tấm gương vượt khó làm giàu.

    Sau khoảng hai mươi phút, chúng tôi rẽ vào một con đường sỏi và tôi thấy một nhà thờ nhỏ. Ở bên phía xa của nhà thờ, tôi thấy một tấm biển viết tay: “Vườn hoa thuỷ tiên vàng.”

    Chúng tôi ra khỏi xe và dắt theo những đứa trẻ, tôi theo Carolyn đi xuống con đường mòn. Rồi chúng tôi rẽ vào một góc của con đường, và tôi nhìn lên, sững sờ.
     
    #1

Chia sẻ trang này